XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 30

 Chương 88: Đá hoàng đế lười SORRY
 (Cũng không hiểu cái tựa đề này là như thế nào, nhưng từ SORRY là nguyên bản luôn á T_T)
Hắn rất có hứng thú cùng Cổ Lạc Nhi pha trò.
Nói thật ra, cuộc sống trong cung quả thật có chút nhàm chán.
Nụ cười trên mặt càng thêm sâu.
"Lạc Nhi, nàng muốn phục thị trẫm tắm rửa?"
Trên mặt Cổ Lạc Nhi càng thêm đỏ ửng.
"Không, không phải. Được rồi, hoàng thượng, dù sao người cũng đã có rất nhiều người phục thị, Lạc Nhi tự mình đi ngủ vậy."
Nói xong, co cẳng chuồn đi.
Đông Phong Túy hôm nay rất kỳ quái nha, nói nhiều lời như vậy, hắn không thấy mệt mỏi sao?
Há đoán được nàng vừa mới nhào tới bên giường, vừa mới nâng lên một chân, còn chưa đặt lên trên giường, phía sau lại truyền đến thanh âm lười biếng của Đông Phong Túy.
"Đêm nay trẫm muốn giường ngủ."
Cổ Lạc Nhi vội vàng buông chân xuống.
Luôn miệng nhận lời: "Vâng, vâng, giường này vốn chính là của Hoàng thượng. Như vậy, đêm nay Lạc Nhi ngủ ở thụy tháp đi."
Đông Phong Túy vẫn khẩu khí lười biếng nói.
"Trẫm thỉnh thoảng nửa đêm sẽ muốn đổi sang thụy tháp ngủ."
Cổ Lạc Nhi nghiêng đầu trừng mắt Đông Phong Túy, đêm nay hắn cố ý muốn gây khó dễ với nàng sao?
Tức giận hỏi: "Vậy ta ngủ ở đâu?"
"Đó là chuyện của ngươi."
Cổ Lạc Nhi thầm nghĩ, chẳng lẽ là muốn ta ngủ trên sàn?
Vậy cũng không được.
Khí trời đêm xuân vẫn có chút lạnh , ngủ trên sàn nhà vạn nhất bị cảm thì làm sao đây?
Uống thuốc là chuyện nhỏ, nhưng làm trễ việc buôn bán của Minh Châu lâu thì phiền toái rồi.
Nghĩ nghĩ, đành phải vui vẻ cười theo nói: "Vậy, hoàng thượng, lúc người ngủ thụy tháp ta ngủ trên giường, lúc người ngủ trên giường thì ta ngủ thụy tháp, được không?"
Đông Phong Túy vốn định bức ép nàng, khiến nàng tới van cầu cầu mình, để trong lòng bình ổn một chút.
Không ngờ nàng lại đưa ra biện pháp như vậy.
Nghĩ nghĩ, một chủ ý tuyệt diệu nổi lên trong đầu.
Đông Phong Túy hơi hơi vuốt cằm.
"Hoàng thượng, bây giờ người ngủ ở đâu?"
Cổ Lạc Nhi thử hỏi.
Đã thấy Đông Phong Túy nhắm nghiền hai mắt, không trả lời, có vẻ giống như đang ngủ.
Cổ Lạc Nhi thở ra chầm chậm, rón ra rón rén rời khỏi thụy tháp, đi ra ngoài rửa mặt xong, lại trở vào ngủ.
Nàng mỗi ngày đều bận rộn bôn ba, hôm nay lại đánh lộn với Phùng Thái úy, tiêu hao quá nhiều tinh lực, quá mệt mỏi.
Đông Phong Túy vẫn y nguyên nằm trên thụy tháp, vẫn là dáng vẻ vừa rồi.
Cổ Lạc Nhi lặng lẽ bò lên giường, nằm xuống ngủ.
Nàng thật sự quá mỏi mệt rồi, nằm xuống không bao lâu liền ngủ thiếp đi.
Cổ Lạc Nhi vừa mới ngủ, Đông Phong Túy trên thụy tháp liền mở mắt.
Liếc mắt nhìn Cổ Lạc Nhi đang ngủ say trên giường, khóe môi Đông Phong Túy có chút giương lên.
Cổ Lạc Nhi ngủ đến nửa đêm, nặng nề mơ một giấc mộng.
Nàng mơ thấy mình đang đi giữa đồng cỏ bao la buổi sớm, mặt trời vừa mọc, khiến hơi nước trong không khí đều chiếu sáng trong suốt.
Trong ánh hào quang, một bóng dáng đầu đội mũ đen, thân choàng áo đen đi về phía nàng.
Cổ Lạc Nhi tâm thần đều say mê nhìn hắn, nhìn hắn từ từ đi gần về phía mình.
Hắn càng ngày càng gần.
Nhưng mà, chung quanh thân thể hắn luôn bao quanh một tầng sương mù, khiến nàng không nhìn thấy rõ.
Cổ Lạc Nhi kích động muốn tiến lại đón.
Bên cạnh lại không biết từ chỗ nào đột nhiên chui ra một con mãng xà khổng lồ, gắt gao quấn lên người nàng.
Cự Mãng thè cái lưỡi hồng hồng về phía nàng , hô hấp của nó như một làn sóng phun lên mặt, lên cổ nàng.
Hả, Cự Mãng cũng hô hấp giống người sao?
Cổ Lạc Nhi sợ hãi, muốn tránh khỏi Cự Mãng, nhưng thế nào cũng không tránh thoát được.
Nàng cầu trợ nhìn về phía Đạp Tuyết công tử đang đi về phía nàng.
"Cứu cứu ta."
Cổ Lạc Nhi kêu cứu.
Đạp Tuyết công tử vẫn như cũ không nhanh không chậm tiến về phía trước, nhịp chân ưu nhã bước tiếp.
Kì quái, khinh công của hắn không phải rất cao sao?
Rõ ràng thấy nàng bị mãng xà quấn lấy, vì sao không nhanh nhanh tới cứu nàng?
Cổ Lạc Nhi tức giận nhìn hắn, nhìn hắn chậm rãi tới gần nàng.
Cự Mãng càng quấn càng chặt, xiết chặt đến mức nàng cơ hồ không thể hô hấp.
Điểm chết người nhất chính là, hô hấp của nó phả vào trên mặt cùng trên cổ nàng, ngưa ngứa, khó chịu tột cùng.
Đạp Tuyết công tử rốt cục đi tới trước mặt nàng.
Nhưng hắn không động thủ đánh con rắn, mà là chậm rãi vén chiếc khăn che mặt của hắn lên.
Oa, nàng cũng muốn nhìn thấy chân dung của Đạp Tuyết công tử nha.
Cổ Lạc Nhi kích động.
Chiếc khăn che mặt nhanh chóng từ trước mặt Đạp Tuyết công tử được gỡ xuống, hắn hơi nghiêng về phía trước, lộ ra khuôn mặt tuấn tú đặc biệt to của Đông Phong Túy tiến đến trước mặt nàng.
Hướng về phía nàng lộ ra ý cười ranh mãnh.
Hóa ra là cái tên này đang trêu cợt nàng, khó trách thấy chết mà không cứu.
Cổ Lạc Nhi tức giận vươn tay ra, muốn đẩy mặt tên Đông Phong Túy đáng giận này ra.
"Ngươi làm gì vậy?"
Bên tai truyền đến lời nói mê của Đông Phong Túy.
Thần quang đột nhiên biến mất.
Đông Phong Túy giả trang thành Đạp Tuyết công tử , Cự Mãng quấn lấy nàng cũng đều không thấy.
Cổ Lạc Nhi mạnh mẽ mở mắt ra.
Trước mắt nàng là một khoảng tối.
Cũng không gọi là tối đi, ánh nến đã tắt, nhưng ngoài cửa sổ có ánh trăng xuyên thấu chiếu vào qua giấy cửa sổ màu trắng.
Trong phòng tràn ngập ánh sáng mờ ảo, có thể thấy được rõ ràng đường nét vật thể.
Cổ Lạc Nhi thở ra một hơi.
Không sao không sao, chỉ là một giấc mộng.
Nhưng mà, rõ ràng là mộng, rõ ràng không có Cự mãng, vì sao trên mặt trên cổ của nàng vẫn có hơi thở phả vào?
Ngưa ngứa, khó chịu tột cùng.
Còn có còn có, thân thể của nàng cũng vẫn bị thứ gì đó quấn lấy chặt chẽ.
Cổ Lạc Nhi nghiêng đầu, ngoảnh sang bên cạnh xem xét, cả kinh thiếu chút nữa kêu ra tiếng.
Đáng giận, nàng vậy mà lại thấy được mặt Đông Phong Túy.
Tên này, không phải đang ngủ trên thụy tháp sao? Chạy lên giường từ lúc nào đây?
Đến trên giường đến ngủ thì thôi, lại còn ôm chặt lấy nàng.
Khó trách nàng lại mơ thấy mãng xà, thì ra là do hắn tạo thành a.
Mặt hắn kề sát bên cạnh cổ của nàng, hô hấp như làn sóng phả lên mặt cùng trên cổ nàng.
Khó trách nàng lại mơ tới mãng xà hô hấp về phía nàng, vẫn là cái tên đáng giận Đông Phong Túy tạo thành hậu quả xấu này.
Hừ, ngay cả ngủ một giấc cũng khiến nàng không được an bình.
Là rắp tâm muốn đậu hũ của nàng hay là định biến nàng thành gối ôm?
Cổ Lạc Nhi định tách tay Đông Phong Túy ra, đi tới thụy tháp để ngủ.
Nhưng Đông Phong Túy ôm rất chặt, nàng đẩy thế nào cũng không dịch chuyển.
Đông Phong Túy đúng là cố ý.
Hắn vốn định thừa dịp sau khi Cổ Lạc Nhi ngủ rồi, ôm nàng chuyển qua chỗ khác, đùa nàng một trận lớn.
Dù sao ban ngày hắn ngủ thấy đủ rồi, chỉ ngoài ra lấy thân phận Đạp Tuyết công tử tới trợ giúp Cổ Lạc Nhi, mất một chút thời gian.
Thời gian còn lại đều để ngủ.
Hắn không có việc gì để làm nha, không ngủ thì làm gì?
Đêm nay vừa lúc không vội, vừa lúc có thể cùng Cổ Lạc Nhi nhốn nháo.
Xem như điều chỉnh cuộc sống một chút đi.
Không tìm chút việc vui, cuộc sống này thật sự là quá nhàm chán.



Chương 89: Đá hoàng đế lười Sorry2
Đông Phong Túy leo lên trên giường, muốn ôm lấy Cổ Lạc Nhi.
Nhưng là, không biết như thế nào, tay vừa đặt dưới thân thể nàng, cảm giác ôn ôn nhuyễn nhuyễn lại làm cho hắn vô cùng lưu luyến, không đành lòng mà buông tay.
Cảm giác ôm nàng, thật sự rất thích.
Đông Phong Túy không tự chủ nằm xuống, thầm nghĩ, trước ôm một chút đã, để tay đỡ ghiền rồi nói sau.
Một chút ác ý dâng lên trong lòng Đông Phong Túy.
Hắn đây gọi là gì? Thừa lúc người ta ngủ rồi ăn bớt?
Nhưng mà, Cổ Lạc Nhi là phi tử của hắn nha, người trong lòng nàng cũng là hắn, vì sao hắn không thể ôm nàng?
Được rồi, chỉ ôm một chút chút thôi.
Đông Phong Túy ôm Cổ Lạc Nhi, mí mắt lại dần dần nặng xuống.
Chưa bao giờ có cảm giác cực kỳ mệt mỏi, cực kỳ dễ chịu như này.
Kì quái, rõ ràng ban ngày hắn đã ngủ đủ rồi nha.
Không đợi Đông Phong Túy suy nghĩ cẩn thận vấn đề này, hắn đã ngủ thật say.
Khi Cổ Lạc Nhi đẩy tay hắn, hắn đã tỉnh rồi.
Nhưng vẫn cứ ôm nàng một lúc nữa, hắn vẫn muốn được ôm nàng.
Cổ Lạc Nhi hao tổn công phu hồi lâu, toàn bộ sức mạnh đều đã sử dụng ra, nhưng vẫn không xê dịch được cánh tay Đông Phong Túy.
Một chút cũng không có dịch.
Cổ Lạc Nhi ảo não không thôi.
Tên này mỗi ngày chỉ biết ngủ, tay chân không làm gì, ngũ cốc cũng chẳng phân biệt được, cơ bắp lâu không co rụt lại đã là may rồi, làm sao còn có thể có khí lực lớn như vậy?
Lại đẩy một hồi, chẳng những không xê dịch Đông Phong Túy được một điểm, ngược lại đầu của hắn còn buông xuống, sát vào nàng càng thêm gần.
Bên tai như bị hắn hà hơi, ngưa ngứa, khó chịu chết.
Cổ Lạc Nhi căm tức nghiêng đầu, nghĩ định kéo tay lại, tốt xấu cũng phải đẩy đầu hắn ra xa một chút mới được.
Không ngờ, nàng cách Đông Phong Thúy thực sự quá gần, mới hơi nghiêng qua, môi liền trực tiếp ghé sát vào môi của Đông Phong Túy.
Cổ Lạc Nhi thầm kêu không xong, lúc này trở thành nàng ăn đậu hũ của Đông Phong Túy.
May mắn may mắn, Đông Phong Túy đang ngủ, không biết gì.
Đáng tiếc, không như mong muốn, Đông Phong Túy vốn ngủ say không ngờ lại bởi cái hôn này tỉnh lại.
Cổ Lạc Nhi vội cầu nguyện trong lòng, hi vọng giấc ngủ của Đông Phong Túy vừa rồi rất sâu, không biết chuyện gì xảy ra.
Đáng tiếc, sự tình lần nữa lại trái với nguyện vọng.
Đông Phong Túy lười biếng cười nói: "Ái phi, nàng lại tới đùa giỡn trẫm rồi?"
"Ta mới không có."
Cổ Lạc Nhi hổn hển nói.
Cái tên này, được tiện nghi còn khoe mẽ.
"Ái phi, " Đông Phong Túy tiếp tục trêu chọc, "Đừng thẹn thùng mà. Ngươi có thể tiếp tục đùa giỡn trẫm, đùa giỡn nhiều hơn chút cũng được."
"Ta, ta thật không có."
Cổ Lạc Nhi có chút vô lực nói.
"Cái kia, chỉ là ngoài ý muốn thôi."
"Ngoài ý muốn?" Đông Phong Túy nhướng mày, "Trẫm không ngại việc ngoài ý muốn này lại tới."
Cổ Lạc Nhi căm tức đẩy đẩy hắn.
"Này, ngươi buông ta ra được chưa?"
Trong truyền thuyết, hoàng đế đều là hoa tâm đại la bặc, quả nhiên như thế.
 (hoa tâm đại la bặc: hoa tâm cây củ cải, đã được biếm ý từ. Câu nói này dùng cho nam nhân không đứng đắn, quyến rũ nữ nhân, hay thay đổi thất thường. VD: Vi Tiểu Bảo trong Lộc Đỉnh Ký.)
Mấy buổi tối trước, tất cả đều bình an vô sự, nàng còn tưởng rằng hắn đích thực là một chính nhân quân tử đây.
Bây giờ mới lộ ra nguyên hình.
Hừ, nàng cũng không thể để hắn thành công.
Đông Phong Túy tràn đầy không tình nguyện buông lỏng tay một chút, lại do dự không chịu buông ra hoàn toàn.
Cảm giác ôm Cổ Lạc Nhi thật sự rất thích rất thích, khiến hắn rất không nỡ buông nàng ra.
Cổ Lạc Nhi lại không cam tâm tình nguyện.
"Này , Hoàng thượng, ngươi đã nói , chúng ta chỉ là phu thê trên danh nghĩa, ngươi sẽ không sủng hạnh ta. Ngươi cũng không thể nói lời mà không giữ lời."
"Trẫm khi nào nói mà không giữ lời rồi?"
Đông Phong Túy phẫn nộ buông tay ra.
Đột nhiên cảm thấy, chỉ cần Cổ Lạc Nhi bằng lòng, kỳ thật sủng hạnh nàng cũng không phải là chuyện không tốt.
Đông Phong Túy mới buông lỏng tay, phát hiện vạt áo bên trái đầu vai Cổ Lạc Nhi trượt xuống một chút, lộ ra đầu vai mượt mà.
Vụng trộm nuốt nước miếng một cái, đưa tay qua, định giúp nàng kéo vạt áo lên.
Đừng để nhiễm lạnh.
Cổ Lạc Nhi lại hiểu lầm ý tứ của hắn, còn tưởng rằng hắn nuốt lời, lại muốn tới ôm nàng.
Dưới tình thế cấp bách, nhấc một chân, nhắm hướng Đông Phong Túy đá đến.
Lần này, lực đá rất mạnh.
Đông Phong Túy bất ngờ không đề phòng, lại thêm đang ngủ ở mép giường, thân thể liền trượt xuống dưới giường.
Về phần tại sao lại ngủ ở mép giường, này, thật sự phải trách Cổ Lạc Nhi a.
Tướng ngủ của nàng quá bất nhã, nghiêng ngả, chiếm hơn nửa cái giường.
Đông Phong Túy đành phải chịu thiệt ngủ ở mép giường, thân thể còn phải gắt gao áp sát vào trên người Cổ Lạc Nhi mới không bị ngã xuống giường.
Nếu không, một cước này của Cổ Lạc Nhi đâu có thể nào đá Đông Phong Túy xuống giường được.
Thân thể Đông Phong Túy bay lên, trong đầu nhanh chóng hiện lên một đống ý nghĩ.
Hắn có nên dùng khinh công đứng lên?
Lấy khinh công của hắn, có thể dễ dàng xoay người phiêu lượng, dùng tư thế tuyệt mỹ rơi xuống mặt đất.
Cam đoan lợi nhuận đủ ánh mắt của Cổ Lạc Nhi.
Cam đoan làm nàng nhìn Đông Phong Túy với ánh mắt khác, về sau không nghĩ đến Đạp Tuyết công tử nữa.
Được rồi, cho dù nếu muốn, cũng là một nửa của một nửa, hai cái đều muốn.
Chính là, hắn bây giờ không phải là Đạp Tuyết công tử, hắn là Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy Hoàng đế lười có tiếng sao có thể có thể biết võ công?
Nhưng mà nhưng mà, nếu không dùng khinh công, té xuống có thể ngã rất đau? Có thể té bị thương hay không?
Trong vòng 0 phút lẻ mấy giây, Đông Phong Túy lại liến tiếp đem vấn đề này suy xét vào lần.
Thế nhưng, hắn còn đang chưa quyết định được, lưng của hắn đợi không được, nặng nề mà đâm xuống mặt đất.
May mà trên mặt đất trải thảm thật dày, hắn ngã không đau lắm.
Cổ Lạc Nhi nghe thấy một tiếng "Bịch" trầm đục, sợ tới mức vội vàng đứng lên, lăn đến dưới giường.
Đỡ Đông Phong Túy, lo sợ hỏi: "Hoàng thượng, người không sao chứ? Ngã như thế nào rồi?"
Đông Phong Túy thật ra chuyện gì cũng không có, nhưng thấy Cổ Lạc Nhi hắn hỏi như vậy, cố tình nhe răng nhếch miệng, giả bộ dáng vẻ hết sức đau đớn.
"Lưng, lưng của trẫm a."
Cổ Lạc Nhi âm thầm kêu khổ.
Nguy rồi, đá Hoàng đế đại nhân xuống giường đã là đại đại không nên, lại còn té bị thương hắn, vậy phải làm sao bây giờ?
Đây là người nàng không thể trêu vào nha.
"Hoàng thượng, để Lạc Nhi nhìn xem thương thế của người."
Cổ Lạc Nhi dùng sức định leo qua Đông Phong Túy, xem thương thế trên lưng hắn.
Đông Phong Túy nhân cơ hội mở hai cánh tay ôm lấy nàng.
Trong miệng lắp bắp nói: "Đỡ, đỡ trẫm đến giường, đi lên giường đi."
Cổ Lạc Nhi đành phải chiếu theo phân phó của hắn, mất sức chín trâu hai hổ, mới đưa được Đông Phong Túy lên trên giường.
Mệt đến mức đầu đầy mồ hôi.
Tên này, thật sự là quá nặng.
Cổ Lạc Nhi dìu Đông Phong Túy lên giường, để mặt hắn hướng xuống ghé vào trên giường, chính mình đi thắp một ngọn nến.
Đặt nến lên đầu giường, nhẹ nhàng vạch trần y sam trên lưng Đông Phong Túy.
Toàn bộ phía sau lưng của Đông Phong Túy hiện rõ trước mặt Cổ Lạc Nhi.
Phía sau lưng thập phần trơn bóng.



Chương 90: Hoàng đế lười nói dóc
Nước da như bạch ngọc, dưới ánh nến chiếu xuống, mạ một lớp vầng sáng mông lung.
Lưng rộng lớn, eo mảnh khảnh, không có một chút thịt dư thừa.
Tam giác ngược hoàn mỹ, hình thể mỹ nam hoàn mỹ.
 (Thân hình tam giác ngược còn được gọi là thân hình chữ V. Phần trên của cơ thể lớn hơn phần dưới – vai khá rộng so với vòng hông hẹp, ngực lớn, thon ở vùng eo. Nhưng nhờ thế mà có dáng dấp của một vận động viên.)
Cổ Lạc Nhi lại một lần nữa cảm thán.
Tuyệt thế mỹ nam đúng là tuyệt thế mỹ nam a, ngay cả phía sau lưng cũng mê hoặc lòng người như vậy.
Nhưng mà, trên lưng hắn đến cả một vết bầm tím mờ mờ cũng không có.
"Hoàng thượng, trên lưng người ngã xuống ở chỗ nào?"
Cổ Lạc Nhi nghi ngờ hỏi.
Đông Phong Túy lẩm bẩm lầm bầm.
"Lưng trẫm a, xong rồi xong rồi, ngã đến rã rời."
Cổ Lạc Nhi thử nhẹ nhàng xoa bóp trên lưng Đông Phong Túy.
"Hoàng thượng, nơi này đau không?"
Tay nàng vừa mới chạm đến phía sau lưng Đông Phong Túy, Đông Phong Túy liền oa oa kêu to lên.
"Đau, đau quá."
Cổ Lạc Nhi thử thăm dò xoa bóp vài nơi, Đông Phong Túy đều kêu gào không ngừng.
Cổ Lạc Nhi bắt đầu lo lắng.
Diện tích bị thương lớn như vậy, bên ngoài lại không có bất luận vết thương gì, cũng đừng bị nội thương nha.
Đứng lên, lo lắng trùng trùng nói: "Hoàng thượng, ta đi tìm ngự y đến xem cho người."
Đông Phong Túy vội vàng ngăn nàng.
"Không cần, không cần, chỉ một vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại."
"Không, nói không chừng thương thế kia tương đối nặng. Hoàng thượng, người cũng không thể chủ quan, vẫn nên để đại phu đến xem một chút đi."
Cổ Lạc Nhi đem chăn nhẹ nhàng che lên người Đông Phong Túy, đã nghĩ đi ra ngoài tìm người truyền ngự y tới đây.
Đông Phong Túy lần nữa ngăn nàng.
"Lạc Nhi, không được đi."
Cổ Lạc Nhi nóng nảy.
"Hoàng thượng, có thương tích phải chữa khỏi mới được. Người cũng không thể tùy hứng."
Đông Phong Túy thấy nàng cố ý muốn đi, đành phải khích nàng.
"Nếu như ngự y hỏi, trẫm làm sao bị thương, ngươi nên trả lời như thế nào đây? Đá trẫm bị thương, trọng tội, trẫm cũng không bao che cho ngươi được."
"Người, người có thể nói là tự mình ngã xuống giường chứ sao."
Cổ Lạc Nhi càng nói thanh âm càng thấp.
Xấu hổ a.
Chỉ là một phi tử, lại đá hoàng thượng xuống dưới giường.
Đông Phong Túy phản bác.
"Giống sao? Trẫm tự mình rơi khỏi giường? Cho dù ngã, sẽ ngã nặng như vậy sao?"
"Vậy, vậy người nói làm sao bây giờ?"
"Cứ như vậy đi. Cũng khá hơn chút rồi."
Cổ Lạc Nhi đứng ở bên giường, ngưng mi suy tư.
Đông Phong Túy quay mặt nhìn nàng, thấy nàng thoáng cái đã thất thần, lòng tràn đầy tư vị không đúng.
Nàng lại đang nghĩ đến Đạp Tuyết công tử sao?
Quá không để hắn vào mắt rồi.
Vừa định tiếp tục làm bộ rên rỉ vài tiếng, khiến cho Cổ Lạc Nhi chú ý tới, đã thấy nàng bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
Giống như đã hạ quyết tâm trọng đại.
Cổ Lạc Nhi dùng giọng điệu kiên định nói: "Hoàng thượng, ta nhất định phải đi tìm ngự y tới. Về phần xử phạt ta ra sao, tùy ý, Lạc Nhi nhận."
Quay đầu liền chạy về phía ngoài phòng.
Đông Phong Túy bị lời của nàng cả kinh sửng sốt.
Thì ra, vừa rồi là nàng do dự, có nên hay không tìm ngự y cứu hắn.
Cứu hắn, cũng có nghĩa tội đá hoàng đế xuống giường của nàng sẽ được không khai.
Như vậy, nàng sẽ bị trừng phạt.
Không cứu hắn, có thể hắn sẽ bị nội thương.
Mà nàng, lựa chọn cái đầu.
Đông Phong Túy đột nhiên cảm thấy mình thật xấu xa, thật tiểu nhân, thật đê tiện.
Mà bóng dáng Cổ Lạc Nhi dưới ánh nến, rất cao lớn.
Thấy Cổ Lạc Nhi đã chạy đến cửa phòng, vội vã gọi nàng.
"Lạc Nhi, quay lại, trẫm thật sự không việc gì."
Tay Cổ Lạc Nhi nâng lên chuôi cửa.
"Vẫn là để ngự y đến xem mới khiến cho người yên tâm."
"Không, ở đây có hộp thuốc trị thương, hiệu quả trị liệu rất tốt, so với thuốc của ngự y tốt hơn nhiều."
Đông Phong Túy không có biện pháp, đành phải cầm thuốc đến lấy lệ.
Hắn sao có thể quả thật quấy rầy ngự y đến đây?
"Thật sao?"
Cổ Lạc Nhi vừa mừng vừa sợ, quay người lại chạy về bên giường.
"Thuốc ở đâu a?"
Quá tốt rồi, không cần kinh động người ngoài, mà nhìn ý tứ Đông Phong Túy, hắn cũng không muốn nói toạc vụ này ra ngoài.
Nói như vậy, nàng có thể bình yên vô sự.
Đông Phong Túy chỉ vào một cái ngăn kéo nhỏ trên tủ đầu giường nói: "Ở đằng kia, trong cái hộp nhỏ màu trắng."
Cổ Lạc Nhi dựa theo chỉ thị của hắn, tìm được một chiếc hộp nhỏ bạch ngọc.
Mở ra ngửi ngửi, một mùi hoa mai nhè nhẹ bay vào mũi.
"Đây là thuốc gì vậy?"
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .